
Trùng Khánh – “Cyberpunk” của phương Đông
Nằm ở phía Tây Nam Trung Quốc, Trùng Khánh là một trong bốn thành phố trực thuộc trung ương của Trung Quốc. Thành phố này nổi tiếng bởi địa hình đồi núi đặc trưng, khiến mọi con đường đều như đang “xếp tầng” lên nhau. Người ta thường gọi Trùng Khánh là thành phố “8D” vì cảm giác không gian ở đây giống như mê cung ba chiều: tầng trên là đường xe chạy, tầng dưới là tàu điện, còn phía xa là những cây cầu nối giữa các ngọn núi.
Ban ngày, Trùng Khánh mang vẻ đẹp của một đô thị hiện đại và nhộn nhịp. Nhưng khi đêm xuống, thành phố như biến thành một thế giới khác: ánh đèn vàng cam phủ kín các tòa nhà, hơi nước từ sông và những món lẩu cay tạo nên bầu không khí điện ảnh đặc trưng. Chính vibe ấy đã khiến rất nhiều người liên tưởng đến các bộ phim cyberpunk hay anime Nhật Bản.
Trong The First Frost, đạo diễn gần như giữ nguyên vẻ đời thường của Trùng Khánh. Không quá tô vẽ, không biến nơi đây thành một “thành phố cổ tích”, mà để chính nhịp sống của nó kể chuyện. Điều đó khiến người xem có cảm giác: “Nếu đặt chân tới đây, mình sẽ thật sự bước vào thế giới của bộ phim.”

Hồng Nhai Động – Trái tim lung linh của Trùng Khánh
Nhắc đến Trùng Khánh, gần như ai cũng nghĩ ngay tới Hồng Nhai Động.
Xuất hiện nhiều lần trong The First Frost, nơi đây được xem là biểu tượng du lịch nổi tiếng nhất của thành phố. Ban ngày, Hồng Nhai Động đã đủ ấn tượng với những dãy nhà cổ xây men theo vách núi. Nhưng khi trời tối, toàn bộ khu phố bừng sáng với hàng nghìn ánh đèn vàng, tạo cảm giác như bước vào thế giới trong anime Spirited Away.
Điểm đặc biệt của Hồng Nhai Động là kiến trúc “nhà sàn Ba Thục” trải dài tới 11 tầng, dựa lưng vào núi và nhìn thẳng ra sông Gia Lăng. Ở đây có đủ mọi thứ: quán trà, quán ăn, cửa hàng lưu niệm, rooftop ngắm cảnh và những con hẻm nhỏ đầy ánh sáng.
Nếu muốn cảm nhận trọn vẹn không khí giống phim nhất, hãy đến đây khoảng từ 6 giờ tối trở đi. Khi ánh đèn bật sáng, tiếng người trò chuyện vang lên giữa màn sương nhẹ và gió từ bờ sông thổi vào, bạn sẽ hiểu vì sao nhiều người nói rằng Trùng Khánh là thành phố “có thể khiến người ta rung động chỉ bằng ánh đèn”.

Cáp treo vượt sông Dương Tử – Chuyến đi ngắn nhưng đầy điện ảnh
Một trong những cảnh mở đầu gây ấn tượng mạnh của phim chính là Cáp treo sông Dương Tử. Cabin màu đỏ lướt ngang bầu trời, phía dưới là dòng sông Dương Tử khổng lồ và những tòa nhà chọc trời trải dài bất tận.
Khác với nhiều nơi xem cáp treo như trò du lịch, người dân Trùng Khánh từng sử dụng hệ thống này như một phương tiện giao thông thật sự. Chính điều đó khiến nơi đây mang cảm giác rất đời, rất gần gũi.
Khi đứng trong cabin, bạn sẽ thấy toàn cảnh thành phố mở ra trước mắt: những cây cầu khổng lồ, những con tàu chạy dọc dòng sông và các khu dân cư nằm chồng lớp trên núi. Vào buổi chiều tối, ánh hoàng hôn phản chiếu trên mặt nước khiến khung cảnh trở nên cực kỳ lãng mạn.
Rất nhiều fan của The First Frost chọn trải nghiệm cáp treo vào lúc trời bắt đầu lên đèn, bởi đó cũng là thời điểm Trùng Khánh đẹp nhất – một vẻ đẹp vừa hiện đại, vừa có chút cô độc rất đúng tinh thần của bộ phim.

Ga Lý Tử Bá – Đoàn tàu chạy xuyên qua chung cư nổi tiếng khắp mạng xã hội
Nếu từng lướt TikTok hoặc Xiaohongshu, chắc chắn bạn đã thấy hình ảnh đoàn tàu điện chạy xuyên qua một tòa nhà chung cư. Đó chính là Ga Lý Tử Bá – một trong những biểu tượng “8D city” nổi tiếng nhất Trung Quốc.
Trong phim, ga tàu này xuất hiện như một phần của nhịp sống thường ngày: những chuyến tàu chạy ngang, tiếng còi vang lên giữa thành phố nhiều tầng lớp. Nhưng ngoài đời, cảm giác đứng tận mắt nhìn thấy đoàn tàu lao xuyên qua tòa nhà vẫn khiến nhiều du khách ngỡ ngàng.
Điều thú vị là người dân Trùng Khánh xem đây là chuyện hoàn toàn bình thường. Với họ, địa hình thành phố quá phức tạp nên kiến trúc “xuyên nhà” chỉ đơn giản là giải pháp giao thông hợp lý. Nhưng chính sự độc đáo ấy lại tạo nên bản sắc không nơi nào có được.
Nếu muốn chụp ảnh đẹp ở đây, bạn nên đến vào chiều muộn hoặc ban đêm, khi ánh đèn thành phố bắt đầu phản chiếu lên các tòa nhà xung quanh.

Thành phố dành cho những tâm hồn thích cảm giác điện ảnh
Điều khiến Trùng Khánh khác biệt không chỉ nằm ở cảnh đẹp. Thành phố này có một “mood” rất riêng.
Đó là cảm giác ngồi trong một quán cà phê nhìn mưa rơi xuống những con dốc dài bất tận. Là tiếng tàu điện vang lên giữa đêm. Là những cây cầu phủ sương nối hai bờ sông rộng lớn. Là mùi lẩu cay len qua từng con phố nhỏ.
Sau The First Frost, nhiều người bắt đầu gọi Trùng Khánh là “thành phố chữa lành”. Không phải vì nơi đây yên bình, mà bởi giữa sự đông đúc và hỗn loạn ấy, người ta lại tìm thấy cảm giác rất thật về cuộc sống, tình yêu và tuổi trẻ.
Có lẽ vì vậy mà Trùng Khánh không phải kiểu thành phố khiến bạn “wow” ngay lập tức như Bắc Kinh hay Thượng Hải. Nhưng càng ở lâu, càng đi nhiều, bạn sẽ càng bị cuốn vào nhịp sống rất riêng của nó.
Và biết đâu, khi đứng giữa ánh đèn vàng của Hồng Nhai Động, nghe tiếng tàu chạy ngang Ga Lý Tử Bá hay lặng người trong cabin của Cáp treo sông Dương Tử, bạn cũng sẽ có cảm giác giống như khi xem Khó Dỗ Dành: một chút cô đơn, một chút dịu dàng, nhưng đủ để khiến người ta nhớ mãi.
